Wefated
Mẹo hẹn hò6 phút đọc

Con gái có nên chủ động trước không

Nỗi sợ bị coi là dễ dãi, và vì sao người chủ động thường tiết kiệm được nhiều tháng cho cả hai phía.

Một người dùng điện thoại bên máy tính trong không gian ấm cúng

Bạn thích một người. Họ chưa nhắn gì. Và bạn ngồi đó nghĩ: mình nhắn trước thì có bị coi là dễ dãi không.

Câu hỏi này phổ biến tới mức nó gần như là một nghi lễ. Và câu trả lời ngắn là: nên, nhưng không phải vì lý do mà các bài "tips cưa trai" hay nói.

Nỗi sợ thật là gì

Ít ai sợ việc gõ một tin nhắn. Cái sợ nằm ở ba thứ khác:

Sợ bị coi là dễ dãi. Đây là nỗi sợ được nhắc nhiều nhất, và nó đến từ một quan niệm cũ: con gái giữ giá thì mới được coi trọng.

Sợ bị từ chối. Cái này thật và chính đáng. Chủ động nghĩa là nhận rủi ro mà trước giờ mặc định thuộc về phía bên kia.

Sợ mất thế. Cảm giác rằng người chủ động là người ở cửa dưới, và phần còn lại của mối quan hệ sẽ theo thế đó.

Hai nỗi sợ đầu đáng nói riêng. Nỗi sợ thứ ba thì dựa trên một giả định sai, nói ở phần dưới.

Về chuyện "dễ dãi"

Điều đáng phân biệt: chủ độngkhông có ranh giới là hai thứ hoàn toàn khác nhau, nhưng hay bị gộp làm một.

Nhắn tin trước là chủ động. Rủ đi cà phê là chủ động. Nói thẳng rằng mình có thiện cảm là chủ động.

Không có ranh giới thì khác: là nhắn liên tục khi chưa được trả lời, là bỏ hết kế hoạch của mình mỗi khi họ rảnh, là chấp nhận bị đối xử kém vì sợ mất.

Bạn hoàn toàn làm được cái đầu mà không rơi vào cái sau. Người đánh đồng hai thứ đó với nhau là người bạn không cần giữ lại.

Và thực tế đơn giản hơn: người đàng hoàng không nghĩ xấu về một tin nhắn tử tế. Người nghĩ xấu về nó thì đã tự lộ ra họ là ai, ngay từ bước đầu tiên, miễn phí.

Vì sao chủ động tiết kiệm thời gian

Đây mới là lý do chính, và nó không liên quan gì tới nữ quyền hay tâm lý.

Trong bối cảnh 24-38 tuổi, thời gian là thứ đắt nhất. Mỗi tháng ngồi chờ một tín hiệu không tới là một tháng không dùng vào việc gì.

Chủ động rút ngắn chuyện đó xuống còn vài ngày. Bạn nhắn, và bạn có câu trả lời - dù là câu trả lời nào. Cả hai kết quả đều tốt hơn việc không biết.

Nhiều người kể lại cùng một điều: người kia cũng có thiện cảm, cũng đang chờ, và cả hai mất mấy tuần cho một việc đáng lẽ xong trong hai ngày. Bài về hẹn hò với người hướng nội nói kỹ hơn về tình huống này, vì nó xảy ra nhiều nhất khi cả hai đều ngại khởi xướng.

Về chuyện "mất thế"

Giả định ở đây là: ai chủ động thì người đó cần hơn, và người cần hơn thì yếu thế hơn.

Nó sai ở chỗ mối quan hệ không phải cuộc thương lượng mua bán. Thế của bạn không đến từ việc ai nhắn trước, mà đến từ việc bạn cư xử thế nào sau đó: bạn có giữ được lịch sinh hoạt của mình không, bạn có nói không khi cần không, bạn có bỏ qua những việc đáng lẽ không nên bỏ qua không.

Người chủ động rồi vẫn giữ được ranh giới thì không mất thế gì cả. Người không chủ động nhưng sau đó chấp nhận mọi thứ thì mất, dù đã "giữ giá" lúc đầu.

Chủ động thế nào cho đúng

Một lần, rõ ràng, rồi dừng. Nhắn một tin có nội dung. Nếu không được trả lời, không nhắn tiếp. Đây là điểm quan trọng nhất - ranh giới nằm ở đây chứ không nằm ở việc có nhắn hay không.

Nhắn về điều cụ thể. "Chào bạn" không cho người ta gì để trả lời. Nhắc tới một thứ trong hồ sơ hoặc trong câu chuyện hôm trước thì khác hẳn. Bài về tin nhắn đầu tiên có ví dụ cụ thể.

Đề nghị gặp sớm, đừng nhắn dài ngày. Chủ động mà chỉ dừng ở tin nhắn thì vẫn là chờ, chỉ là chờ ở một chỗ khác. Khi nào nên hẹn gặp ngoài đời.

Đọc phản hồi thật. Người quan tâm sẽ hỏi lại, sẽ đề xuất thời gian. Người trả lời nhát gừng và không bao giờ chủ động lại thì bạn đã có câu trả lời rồi. Dấu hiệu nên dừng lại có mục riêng về việc chỉ một bên chủ động.

Nếu bị từ chối

Nó không dễ chịu, nhưng nó ngắn.

Một lời từ chối chỉ nói rằng người đó không phù hợp ở thời điểm này. Nó không nói gì về việc bạn có đáng được thích hay không - dữ liệu đó không nằm trong một tin nhắn.

Và thứ bạn đổi được: vài phút khó chịu, thay cho vài tháng tự hỏi.

Trên Wefated

Cấu trúc ở đây làm việc chủ động dễ hơn một chút.

Mỗi người gửi được đúng một lời gửi gắm cho một người. Nghĩa là không có chuyện nhắn dồn dập, và cũng không có chuyện ai đó rải hàng loạt. Khi bạn nhận được một lời, bạn biết đó là lời duy nhất người ta dành cho bạn.

Điều đó cũng đổi cách người nhận đọc nó: một lời gửi gắm được viết cẩn thận không đọc như một lời tán tỉnh vội, bất kể ai là người gửi.

Còn về nỗi lo bị đánh giá: điểm tương hợp được tính từ những câu hỏi giá trị sống, hiện trước khi ai kịp nghĩ gì về việc ai nhắn trước.

Bài viết khác

Xem tất cả bài viết