Wefated
Chuyện nghiêm túc7 phút đọc

Chia việc nhà thế nào cho công bằng

Vì sao chia đôi không giải quyết được, và cách tính cả phần việc không ai nhìn thấy.

Một người rửa bát trong bếp, người kia cầm điện thoại

"Anh có giúp em mà."

Câu này nghe tử tế, nhưng có một chữ nói lên toàn bộ vấn đề: giúp. Giúp nghĩa là việc đó vốn không phải của mình.

Đây là gốc của phần lớn mâu thuẫn việc nhà, và nó không giải quyết được bằng cách chia đôi danh sách.

Vì sao chia đôi không đủ

Bạn lập bảng: anh rửa bát, em nấu cơm, anh đổ rác, em giặt đồ. Có vẻ công bằng.

Nhưng vài tháng sau vẫn có người kiệt sức, và không nói được vì sao.

Lý do là bảng đó chỉ đếm việc tay chân, bỏ sót một loại công việc khác.

Phần việc không ai nhìn thấy

Gọi là gánh nặng vô hình. Nó gồm:

Nhớ nhà sắp hết gạo, hết nước rửa chén. Biết lịch tiêm của con, lịch họp phụ huynh. Nhớ ngày giỗ bên nội, sinh nhật mẹ chồng, mua quà cho ai dịp nào. Để ý con dạo này ăn kém. Biết cái máy giặt sắp hỏng. Lên kế hoạch cuối tuần. Nhớ hôm nay phải đóng tiền học.

Đây là công việc theo dõi và lên kế hoạch, và nó chạy suốt ngày trong đầu một người.

Điểm mấu chốt: người làm phần này thường cũng là người phải phân công cho người kia. Nên khi nghe "em cứ bảo anh làm gì thì anh làm", thực chất là: việc nhớ và việc quyết định vẫn thuộc về một người, chỉ có phần tay chân là chia.

Đó là lý do bảng phân công nhìn công bằng mà một người vẫn mệt.

Cách chia có tính cả phần đó

Chia theo mảng, không chia theo việc lẻ.

Thay vì "anh rửa bát", giao hẳn: anh phụ trách mảng bếp. Nghĩa là biết nhà hết gì, đi chợ, nấu, dọn, và nhớ mà không cần ai nhắc.

Thay vì "anh đưa con đi học", giao: anh phụ trách mảng học của con. Lịch học, họp phụ huynh, đóng tiền, liên lạc với cô giáo.

Khác biệt nằm ở chỗ: phần "nhớ" đi theo mảng. Người phụ trách mảng nào thì tự theo dõi mảng đó.

Cách làm cụ thể: hai người cùng ngồi liệt kê ra giấy mọi việc, gồm cả việc trong đầu. Danh sách thường dài hơn cả hai tưởng - và chỉ riêng việc nhìn thấy nó đã giải quyết được một nửa mâu thuẫn, vì người kia lần đầu thấy hết khối lượng thật.

Rồi chia theo mảng, ưu tiên cho mỗi người mảng họ ít ghét nhất.

Bốn nguyên tắc giúp nó chạy được

Bỏ chữ "giúp". Đây là thay đổi nhỏ nhất mà đổi nhiều nhất. Việc nhà là việc của cả hai người sống trong nhà đó.

Không kiểm tra lại và làm lại. Nếu bạn giao việc rồi đi làm lại theo ý mình, người kia sẽ thôi làm. Tiêu chuẩn khác nhau là chuyện phải chấp nhận - áo gấp chưa vuông vẫn là áo đã gấp.

Đừng phân theo giới tính mặc định. Nấu ăn không phải việc của phụ nữ, sửa điện không phải việc của đàn ông. Chia theo ai làm tốt hơn, ai ít ghét hơn, ai có thời gian hơn.

Tính cả thời gian đi làm. Nếu một người đi làm 10 tiếng và người kia 8 tiếng, chia việc nhà 50-50 không công bằng. Cũng vậy nếu một người ở nhà chăm con - đó là công việc toàn thời gian, không phải thời gian rảnh.

Nếu sống chung với bố mẹ

Việc này phức tạp hơn, vì có thêm kỳ vọng của thế hệ trước - thường đặt nặng lên vai con dâu.

Nguyên tắc quan trọng nhất: người con ruột nói với bố mẹ mình. Con dâu bàn với mẹ chồng về việc nhà thì thành mâu thuẫn giữa hai người phụ nữ. Con trai nói với mẹ mình thì là chuyện trong nhà.

Bài về sống chung với bố mẹ chồng nói kỹ hơn.

Khi một người không chịu đổi

Nếu đã nói rõ, cụ thể, nhiều lần trong nhiều tháng mà không có gì đổi, thì đây không còn là vấn đề giao tiếp.

Vài thứ đáng để ý: họ đồng ý mọi lần rồi vẫn y nguyên. Họ làm kém đi có chủ đích để bạn khỏi giao nữa. Họ coi việc bạn nhắc là cằn nhằn. Họ chu đáo với việc ngoài xã hội nhưng không với việc nhà.

Xem chồng vô tâm thì phải làm saobảy dấu hiệu nên dừng lại.

Bàn trước khi cưới

Đây là chủ đề nên nói trước, nhưng hầu như không cặp nào nói.

Câu hỏi đáng hỏi không phải "anh có làm việc nhà không" - ai cũng trả lời có. Hỏi cụ thể hơn: ở nhà anh, bố anh làm những việc gì? Câu trả lời cho bạn biết khuôn mẫu họ lớn lên cùng.

Và hỏi thẳng: nếu cả hai cùng đi làm, việc nhà chia thế nào.

Quan điểm về việc nhà và vai trò trong gia đình là một trong tám câu hỏi giá trị sống Wefated dùng để tính điểm tương hợp, với trọng số cao. Lý do rất thực tế: hai người lệch nhau ở câu này sẽ va vào nhau mỗi ngày, không phải mỗi năm.

Bài viết khác

Xem tất cả bài viết